Nhật ký chiều thứ Bảy

Tina Yuan

Ngày thứ Bảy ta buồn trong xao xác

Nhìn bao người hẹn ước bước chung đôi

Ngõ vắng về chiều nay có mình tôi

Lê chân bước ta thành người khờ khạo… 

(Nguyễn Xuân)                   

Mỗi chiều thứ Bảy, tôi có thói quen dạo bước một mình qua những bậc thang trên con đường quen thuộc về nhà. Tôi là một kẻ cô độc, thích một mình. Nhiều năm sinh sống tại Singapore, tôi khá giống một người luôn đi trên mây, mơ mộng và đơn giản. Tôi không thích quan tâm quá nhiều thứ, chỉ tập trung vào những gì quan trọng của cuộc sống. Trong những năm tháng trưởng thành, tôi đã trải qua nhiều áp lực của cuộc sống, điều này khiến tôi trở nên hờ hững với những thứ không liên quan tới mình, cũng như thế, tôi đã quên mất nhiều điều rất nhỏ xung quanh.

Hôm nay, trời thu đẹp quá. Đã lâu tôi không cảm thấy mùa thu đẹp đến thế này. Tôi cho phép bản thân một ngày bay bổng theo những cơn gió thu về, thả hồn mình theo hướng đôi bươm bướm đen đang tung tăng bay lượn quanh hàng cây trên con đường vắng. Nhìn chúng thật hạnh phúc và đẹp đôi. Chúng vây quanh những tán lá Lọng Ô đầy màu sắc. Những chiếc lá xinh đẹp miễn cưỡng rời khỏi vòng tay che chở của mẹ cây to lớn, đua nhau ồ ạt rơi xuống theo gió bao phủ mặt đất như một tấm thảm đầy sắc màu. Thiên nhiên lộng lẫy kỳ diệu biết bao. Nhưng thiên nhiên cũng khiến tôi cảm thấy cô đơn biết bao!

Her 768x1024 - Nhật ký chiều thứ Bảy

Thu vàng 2021

Tháng 9 là tháng của mùa thu, nắng rất vàng và phố thì phả ra hương thơm dịu dàng nhè nhẹ. Mùa thu cũng là mùa của những cảm xúc khó tả, của những nỗi buồn man mác không tên. Không khí mùa thu ở Singapore không se lạnh như Hà Nội, bởi nơi đây bốn mùa nắng chói chang, đi bộ ngoài đường cũng khiến người đổ mồ hôi nhễ nhại. Nhưng tâm hồn tôi đâu có ở nơi đây, tôi đang bay theo cơn gió thu Hà Nội nơi quê nhà, Hà Nội với chút không khí se lạnh, hanh khô và gió mơn man da thịt. Những suy nghĩ miên man này khiến tôi thấy mình bơ vơ, lẻ loi giống như một đứa trẻ bị bỏ rơi ở một góc nào của thế giới, cứ ngóng chờ ai đó ngang qua làm ấm lại chút lạnh lẽo của lòng mình.

Có lẽ ẩn phía sau một tính cách khô khan và thực dụng, tôi vẫn là một cô gái có nhiều mộng mơ. Đôi chút lãng mạn vẫnđọng lại trong tôi sau những năm tháng miệt mài mưu sinh của cuộc sống, cho dù thu đi đông đến hay xuân về thì tôi vẫn tin rằng một ngày nào đó, sẽ lại có một người khiến cho trái tim vốn dĩ đã đóng băng của tôi có thể rung động thực sự. 

Hôm nay, một ngày thu, tôi có một cái hẹn sau nhiều năm đóng cửa trái tim. Những mối tình chớp nhoáng khiến tôi mệt mỏi không tập trung được vào mục đích mình đặt ra. Có lẽ, tôi đánh giá mình quá cao, nghĩ rằng mình là cô gái rất tự tin. Mình là bờ vai, là chỗ dựa của chính mình, kể cả tâm hồn có lúc yếu đuối đến mấy tôi cũng sẽ vượt qua mà không cần trao gửi vùng an toàn của số phận mình cho bất kỳ ai. Nhưng lúc này đây tôi lại thấy có chút cô đơn, cần một chút hơi ấm hoặc một tri kỷ cùng tâm sự.

Buổi hẹn hò hôm nay tôi không đợi cũng không hy vọng điều gì nhiều, chỉ là đi gặp một người cho thay đổi không khí. Chúng tôi hẹn gặp tại một nhà hàng nhìn ra bãi biển. Lúc đầu thấy anh, tôi không mấy ấn tượng. Anh mặc trên mình chiếc áo sơ mi màu xanh xám khói ôm gọn để lộ cơ thể của một người tập luyện thể thao thường xuyên, sống mũi cao nhọn, đôi mắt xanh như nước biển, mái tóc hoe hoe vàng đằng sau. Ấn tượng nhất là bộ râu quai nón, nó làm tôi thấy bất an. Ngày xưa, khi sống ở châu Âu và Mỹ, tôi nghe nhiều người truyền tai nhau rằng đàn ông có râu quai nón thường rất giỏi trong chuyện chăn gối. Họ là người mạnh mẽ, cường tráng, thật thà chân thành trong tình cảm, chung tình và luôn biết cách làm hài lòng người phụ nữ của họ. Ở một góc độ khác, đây cũng là mẫu đàn ông dễ phản bội nhất. Bởi họ thu hút, có nhiều người yêu thích. Không hiểu sao tôi lại nghĩ đến một điều khá buồn cười, với hàm râu quai nón rậm rạp, sẽ thế nào nếu anh ăn nước mắm rồi hôn tôi? 

Tôi vốn nghĩ anh ấy không phải là đối tượng của tôi. Nhưng sau một hồi ngồi nói chuyện, tất cả đã thay đổi. Đúng là không nên đánh giá con người qua vẻ bề ngoài. Tôi thích cách nói chuyện hấp dẫn của anh, kiến thức sâu rộng về lịch sử, rồi rất rất nhiều điều ở anh phù hợp với tiêu chuẩn bạn trai mà một cô gái nhỏ bé như tôi đang tìm kiếm cho mình. Chúng tôi ngồi nói chuyện từ 5 giờ chiều đến 11 giờ đêm. Anh là người đàn ông khiến tôi thấy mình nhỏ bé. Anh gần như có tất cả những gì tôi khao khát của tuổi 32.

Còn tiếp

0 0 vote
Article Rating
Subscribe
Notify of
0 Comments
Inline Feedbacks
View all comments
0
Would love your thoughts, please comment.x
()
x